Tin tức

Có một thi nhân Lê Quang Thông

Thứ năm, 12/03/2020 - 16:07

Nhà báo Lê Quang Thông sinh năm 1943, quê ở Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Trước ngày tái lập tỉnh Quảng Trị, ông là cán bộ Đài Phát thanh Bình Trị Thiên. Sau ngày lập tỉnh nhà, ông trở về công tác tại Đài PTTH tỉnh Quảng Trị, là Phó Giám đốc phụ trách nội dung, Phó Chủ tịch Hội nhà báo tỉnh Quảng Trị. Hiện ông sống ở phường 5, thành phố Đông Hà (Quảng Trị).

Bìa tập thơ " Trốn tìm" của nhà báo Lê Quang Thông

Hồi ông còn đương chức, đôi lần tâm tình, tôi nói chuyện: “Nếu viết về anh, em sẽ viết khi anh đã về hưu...” Nhà báo Lê Quang Thông nhìn tôi cười nhẹ, không nói gì nhưng có vẻ đồng tình. Vì ông lúc ấy là lãnh đạo, sếp tôi và của nhiều người nữa, Phó Giám đốc phụ trách nội dung Đài PTTH Quảng Trị. Cũng bởi tính tôi hay nghĩ ngợi gần xa, không muốn mang tiếng lấy lòng cấp trên này nọ... Chính vì vậy, mà cho đến hôm nay, khi cầm trên tay tập thơ “Trốn tìm” NXB Hội Nhà văn của tác giả Lê Quang Thông tôi mới viết những dòng này.
 
Trước sau, ông vẫn nhận mình là nhà báo. Và ông đúng là nhà báo chuyên nghiệp và kỳ cựu của miền quê Quảng Trị, cũng đã gặt hái không chỉ một lần giải thưởng báo chí quốc gia. Nhưng ở một góc khác, Lê Quang Thông cũng là người thích sáng tác. Ông từng có hai kịch bản phim truyện truyền hình được dựng và phát sóng trên đài truyền hình quốc gia. Và ông còn lặng lẽ làm thơ vào những khoảng lặng không nhiều sau những bận bịu lo toan với công việc quản lý báo chí. Trừ làm báo chuyên nghiệp ra, ông thích thì làm, thích thì sáng tác, đơn giản thế thôi, không mong cầu điều gì lớn lao, không nghĩ mình sẽ trở thành “nhà” này, “nhà”nọ. Thơ ông cũng đăng tải khá nhiều trên báo, tạp chí trung ương và địa phương, có tác phẩm như bài thơ “Đêm làng dệt” được BGK cuộc thi thơ tứ tuyệt mở rộng do tạp chí Kiến Thức Ngày Nay đứng ra tổ chức năm 2010  đưa vào tuyển tập 333 tác giả do NXB Văn nghệ ấn hành.
 
Lê Quang Thông là người con quê nhà Quảng Trị  đúng nghĩa khi tác giả viết bài “Mưa”:

 
   Ngỡ là chỉ cơn mưa rào
   Ai hay hè cũng rào rào mưa tuôn
   Tội tình chi chẹn lúa non
   Chưa qua cơn hạn lại dồn bão giông
   Ruộng vườn gặt hái chưa xong
   Cơ chi anh được về cùng cơn mưa.
 
Nghe như ca dao hay chuyện hò của nông dân đích thực trước cánh đồng Quảng Trị, ngỡ như  thơ của một thi – sĩ - nông – dân vui buồn cùng ruộng vườn sớm tối .
 
Tình cảm chân thực và cách nói dân dã cũng đã thể hiện tấm lòng thành của một người con khóc mẹ, dù đó không phải là người đã mang nặng đẻ đau tác giả:
  
Mẹ ơi ! đã bốn chục năm
   Nhận con làm rẻ tình thâm nghĩa dày
   Mẹ là mẹ ruột thứ hai
   Bát cơm, khúc cá, củ khoai mẹ dành
   Mỗi câu thơ mẹ gieo vần
   Cho chúng con cả nghĩa tình thủy chung...
                                                   (Mẹ ơi)
 
Không cần kiểu cách, tân kỳ chỉ chỉ nói những điều sâu nặng bằng lời lẽ giản dị, chân thành cũng đã xúc lòng người, đó cũng là vẻ riêng của nhiều tác phẩm thơ Lê Quang Thông.
 
Với năng lực quan sát của một nhà báo chuyên nghiệp, nên dù đã về hưu mở quán cà phê, ông vẫn không mang theo “bệnh” nghề nghiệp khi nhìn thiên hạ xung quanh đến quán mình và từ những chuyện đời thường cụ thể, thi nhân lại lý giải, suy ngẫm thêm triết lý về thế thái nhân tình:
 
   Về hưu chẳng muốn đi đâu
   Ở nhà mở quán để hầu khách chơi
   Chơi mà thật, thật mà chơi!
   Để xem con tạo chuyển dời về đâu
   Cà phê đen sao lại nâu
   Cà phê sữa trắng sao màu đất nung
   Chuyện đời mặn, nhạt, cát, hung
   Một ly này đủ đi cùng tháng năm
...Có ông và cũng có thằng
   Có thanh tao cũng có phường nhỏ nhen...
 
                                                (Quán hưu)
Thói quen nghề nghiệp, thói quen tư duy này cũng còn thể hiện khá rõ nét trong bài thơ “Nghề báo” khi ông viết những dòng nặng trĩu suy tư và mang tính thời sự:
 
  Tìm cái người ta bưng bít
   Tìm cái mà mọi người muốn biết
   Tìm bằng mắt thấy, tai nghe
   Suốt đời nối mĩa những chuyến đi
   Hôm nay có gì mới ?
   Ngày mai sẽ ra sao?
   Sự thật là ở đâu?
   Những câu hỏi luôn ở trong đầu.
 
Nhưng đôi khi ta bất chợt bắt gặp hình ảnh một thi nhân đa tình và khá tinh tế, nhẹ nhàng như khi ông ngồi “Dưới gốc khế quán Tao Đàn”:
 
  Lá khế dát vàng lối nhỏ
   Em vào quán trưa
   Gió chao
   từng chùm tím đỏ
   Lúng la mắt khế
              trộm nhìn
   Qủa chín níu cành
             quên rụng
   Và tôi quên cả tuổi mình.
 
Cũng nằm trong mạch thơ này, bài thơ “Đêm làng dệt”  được tuyển chọn vào tập thơ từ cuộc thi của tạp chí uy tín một thời là Kiến Thức Ngày Nay là một bài thơ khá hay, thể hiện thành công của thi nhân Lê Quang Thông trên con đường thi ca thường là ngẫu hứng của ông:
 
  Đêm nằm lắng tiếng thoi đưa
   Ngỡ như nghe cả ngàn xưa vọng về
   Nhọc nhằn hơi thở làng nghề
   Nhịp thời gian đổ dầm dề tiếng thoi.
 
Thi nhân Lê Quang Thông đã qua bảy mươi tuổi từ lâu. Tuổi cao sức yếu là lẽ thường theo quy luật tự nhiên nhưng ông vẫn lắng nghe tiếng đời vang động, vẫn dõi theo nhân tình thế thái bằng tấm lòng yêu ghét của chính mình. Và khi cảm hứng gõ cửa, ông lại đi ra chào đón Nàng Thơ dường như vẫn còn duyên nợ, nên chi thỉnh thoảng  ghé lại thăm nhà.


                                                                                            Phạm Xuân Dũng 

Thích và chia sẻ bài viết qua

Nhập bình luận của bạn:

Ý kiến bạn đọc ()

Lịch phát sóng truyền hình
Liên hệ Qcao

Thăm dò ý kiến

Bạn đã từng xem kênh QRTV trên hạ tầng nào ?
Truyền hình vệ tinh DVBS2
TRuyền hình số mặt đất DVBT2
Truyền hình cáp DVBC
Truyền hình Internet

Thông tin cần biết

Thời tiết:

17 - 24ºC

Chiều tối và đêm có lúc có mưa rào và dông

Thông tin thời tiết các vùng trong tỉnh

Mã NT Mua tiền mặt Mua CK Bán
USD
AUD
HKD